Entry 20180424

Tại sao lại bỏ lại mọi thứ mà đi, để đặt chân tới một nơi xa lạ…

Những tưởng sẽ là đến một nơi không ai quen biết, sẽ quên hết quá khứ, sẽ bắt đầu một cuộc sống mới…

Quá khứ đâu giống như cục tạ treo lủng lẳng trên sợi dây, nói muốn bỏ thì cắt.
Cuộc sống đâu như đường phấn trên bảng đen, nói muốn làm lại thì xóa.

Vẫn là cố hòa nhưng không thể nhập, cứ nghĩ mình chung một hội nhưng người ta không xem mình cùng một nhóm.

Một cảm giác trống rỗng khi không biết nên tìm ai tâm sự. Sợ mình phiền phức, sợ người ta nghĩ mình đang bông đùa.
Một cảm giác sợ sệt khi phải đứng trước những người lạ. Sợ dù có mở lời, người ta cũng không quan tâm.

Là từ khi nào mà cái cảm giác khó chịu khi thấy người khác vui vẻ lại xuất hiện… Nó lại xuất hiện…

Con người này thật đáng sợ. Suy nghĩ trong nó cũng thật đáng sợ.

Nói ra là mình đang không vui được không?
Nói ra là mình rất khó chịu có được không?
Nhưng nói ra rồi có ai để ý không?

Chắc không đâu nhỉ… dù lời nói là hữu hình hay hữu thanh, nó cũng như gió thoảng mà thôi.
Nào ai biết được gió có hình gì, nào ai nghe rõ gió đang thì thầm hay gào thét.

Tại sao người ta có thể để quá khứ trôi đi nhẹ nhàng như thế?
Tại sao người ta có thể vô tư biến sự tình thành hư không như thế?
Tại sao có thể học theo được bao nhiêu thứ, đôi ba chuyện xem chừng đơn giản vậy lại không học được?

Advertisements

Entry 20180417

Khi tìm hiểu tác phẩm, nghiên cứu thêm về tác giả là một điều đúng đắn. Cảm hứng sáng tác luôn là những gì người ta nhìn thấy hằng ngày, nghĩ đến hằng đêm. Ví dụ như bạn Nghi hay đi xe bus thì sẽ đưa ra nhiều hình ảnh dùng xe bus để so sánh. Hihihi…

Entry 20180415

Ngày không anh,
nắng vẫn kéo nhau vui đùa trước ngõ,
hoa lá hồn nhiên reo vui trong gió,
chim non nhí nhảnh chuyền cành chẳng lộ chút âu lo,
hôm nay là ngày thứ bao nhiêu không có anh rồi đó?

Có người bước đi chẳng một lần ngoảnh lại,
còn người ở lại chẳng dám ngẩng mặt nhìn về tương lai.

Có người bước đi là đi xa mãi,
có người vẫn luôn ngần ngại,
chốc chốc quay đầu hoài tưởng những dấu chân qua.

Nơi người đi – người ở lại chính là,
điểm giao nhau, một điểm giao nhau duy nhất,
nơi người ta nói: vô tình trong dòng đời tất bật,
tìm thấy, rồi lạc mất một bàn tay.

Ngày không em,
hoa ủ rũ trên hàng cây góc phố,
mưa giăng hắt áo người che ô,
chim non lạc bầy chẳng tìm thấy tổ,
anh chẳng bao giờ nhẩm đếm số ngày không em…

Entry 20180314

– 我不是真正的快乐
– 我真的不快乐

Hai câu này khác nhau điểm nào nhỉ?

Hôm nay tôi thật sự không vui, thật sự cảm thấy cô độc.
Phải chăng do niềm tin đặt nhầm nơi, hy vọng về sai hướng.
Chỉ mong bài học nghe qua sẽ nhớ rõ, không thể mãi trượt dài theo vết xe cũ.
Nhưng nếu vậy,
tôi của sau này
liệu có còn đơn thuần như hôm nay…

“Dù cho câu chuyện sau này ra sao
nó phải thật xứng đáng”

爸爸,生日快乐!

Entry 20180307

Hai mươi bốn tiếng trôi qua lâu lắm. Vậy hãy đo bằng số chuyến xe buýt chạy trong ngày đi. Chạy một vòng đã gần một giờ đồng hồ.

Hai mươi năm sau còn xa lắm. Vậy hãy tính bằng tuổi xuân đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, tuổi trẻ hóa ra chỉ còn là “đã từng”.

Một đời người dài lắm. Dài là bao lâu?

Có đủ dài lâu để ta chấp nhận đợi chuyến xe tiếp theo khi bất cẩn đến trễ 5 giây.
Có đủ dài lâu để ta kiên nhẫn chờ một người-như-vậy xuất hiện sau khoảnh khắc vì lầm lỡ mà đánh mất “người”.

Và…

Sẽ là bao lâu cho đến khi chuyến xe ấy tới?
Sẽ mất bao nhiêu thời gian để gặp lại một người như vậy?

Có đáng không khi mất thêm nửa tiếng chờ xe, dù cho đi bộ sẽ về sớm hơn 10 phút.
Có đáng không khi để dành cả đời trông mong một ai đó, dù người tốt hơn vẫn luôn bên cạnh mình.

 

Entry 20171226

She’s bored. She just wants to do nothing. There was dark thinking coming out in her mind. It was terrible, selfish, and guilty. Having tried to tell herself to practice guitar, she didn’t make it. Now she feels like a greedy lazy demon, which is getting fatter and worse.

She wants to see people, watch them, and study them. She wishes she could have someone to talk with. Someone that is eccentric and mysterious. Or something. An unidentified thing that needs to be explored.

That was the reason why she came to mysticism.

She wants to know who she is, and what the meaning of her life is. She wants to find a friend. She wants to see her grandmother.

Entry 20171204

Tất cả đều sẽ thay đổi. Chắc chứ?

Tôi biết nó vẫn vậy, vẫn quan tâm tôi. Đến tận bây giờ, tôi vẫn không chưa gặp được một người, không phải người thân, nhưng vẫn đối xử tốt với tôi như vậy.

Trời cuối thu se lạnh. Tôi tự hỏi đã là ngày thứ bao nhiêu kể từ lúc tôi rời khỏi chốn phố thị người xe tấp nập, nơi người ta nói với tôi thứ tiếng tôi đã nghe và hiểu suốt gần hai mươi năm. Bay đến phương Bắc, tôi vẫn luôn mong chờ cảnh tuyết rơi như trong phim ảnh. Song, lòng lại thầm mong mỏi Đông đừng tới, thời gian ngừng trôi. Vì sẽ lạnh lắm. Lạnh đến rung người, đến chao đảo. Lạnh vì gió Bắc cứ thổi. Lạnh vì đến người dưng cũng không gặp để làm quen. Tôi luôn tự an ủi rằng rồi cũng sẽ quen với sự yên bình ấy. Cũng từng một thoáng quên đi chốn xô bồ, thì bỗng tất cả hình ảnh ùa về, tôi lại nhớ đến quay quắt.

Quê tôi không phải là nơi sống tốt nhất, nhưng nơi ấy là nơi thân thương nhất, nơi có người tôi thương và người thương tôi. Xứ lạnh nơi đây rất tuyệt vời, vậy mà tôi luôn mong được trở về chốn cũ. Biết bao người tha hương để đến với cuộc sống tốt hơn. Song, có lẽ con đường ấy không dành cho tôi. Vì đến cuối cùng, tôi vẫn là người không nỡ bỏ lại những kỷ niệm.

Tôi nhớ về nó. Về hai đứa nó. Người tôi thương nhất, và người thương tôi nhất, có lẽ, tính đến bây giờ. Tất cả đều sẽ thay đổi. Sau này, liệu nó còn thương tôi không? Liệu tôi còn thương nó không? Tôi vẫn nhớ lần gần nhất gặp nhau là ở trong quán nước. Tôi biết trong đầu nó muốn bất chấp mọi thứ để đi cùng với tôi. Nhưng chuyện đó quá xa tầm với. Và ánh mắt nó nhìn tôi, đưa tôi món quà, ngay vào cái đêm trước khi bay, tôi vẫn nhớ như in. Giây phút đó, tôi chỉ muốn ngừng thở, để nén lại nước mắt.

Tôi quen biết hai đứa nó đã hơn năm năm, từ hồi cấp hai. Nghĩ lại thì, ngày tháng vô tư ấy đã thoảng qua như gió thổi. Con người đã trưởng thành, đã không còn ngây ngô. Cảnh vật cũng đã đổi thay, là vị trí đó, nhưng không còn là nơi đó. Dòng đời vội vã, người ta có còn thời gian để nhớ lại khoảng khắc đẹp đẽ đã trôi xa, có còn cùng với thuở ban đầu tồn tại chung một xúc cảm.

Tôi là gốc cây trước cổng trường năm ấy. Hằng năm thay lá, hằng năm nhìn vạn vật đổi thay. Tôi chứng kiến những gương mặt mới mẻ, rạng ngời nhưng tôi không khỏi khắc khoải: người cũ có còn hồn nhiên vui vẻ như xưa. Tôi lặng nhìn từng thế hệ trưởng thành, lặng nhìn xung quanh thay đổi. Ai rồi cũng khác, đến cả sự vật cũng khác. Sau bao năm im lặng làm gốc cây, ngắm nhìn dòng chảy cuộc đời, đến giờ tôi mới đau lòng nghiệm ra công thức của cuộc sống. Đó là không ngừng đổi thay.

This one just got me very emotional