Entry 20181119

“… Giờ cháu đã đi xa. Có ngọn khói trăm tàu,
Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả,
Nhưng vẫn chẳng lúc nào quên nhắc nhở:
– Sớm mai này, bà nhóm bếp lên chưa?…”

Bếp lửa – Bằng Việt

Tuổi thơ tôi lớn lên ở thành phố, nên chẳng có nhiều kỉ niệm mùi bếp củi mỗi sớm mai. Nhưng hình ảnh người bà bên bếp lửa vẫn gợi tôi nhớ về bóng dáng bà tôi tần mần, tỉ mỉ trong căn bếp khi trời vừa hửng sáng.

Ngập tràn trong căn bếp ấm áp tình thương của bà, lúc nào cũng là mùi món ăn ngon. Dù chỉ là một ngày bình thường, bữa ăn bà nấu lúc nào cũng thật đặc biệt.

Tôi yêu những kì nghỉ được về chơi với bà, dù có vẻ phố huyện chỗ bà khá buồn tẻ. Nhưng từng ngày trôi qua thật bình yên.

Tôi thích nhìn bà làm bếp. Bà khoe rằng bà nấu ngon những món đặc trưng của các vùng miền, đến nỗi dân xứ ấy phải khen lấy khen để.

Tôi lúc nào cũng mong bà sẽ kể tôi nghe thật nhiều những câu chuyện. Những chuyện xưa ơi là xưa, từ trước giải phóng. Tôi vẫn cố tưởng tượng hình ảnh bà tuy nhỏ con nhưng thật oách với những cú bật cao đập bóng xoáy.

Tôi thường nhét thêm sách truyện, tập vở vào ba lô mỗi khi về bà chơi. Nhưng rồi tôi chẳng bao giờ đọc hết sách, làm xong bài tập trước khi trở về nhà. Phố huyện nơi bà chẳng chán chút nào đâu.

Nhưng bà vẫn sợ tôi buồn, thi thoảng nhờ người dẫn tôi đi đó đi đây. Bà biết tôi ghiền quả sầu riêng, mỗi hè lại nhờ người mua bằng được để cho cháu bà ăn. Nhà bà còn có cả vườn cây to, có me, có mít, có xoài. Có cả những ngọn rau mọc dại. Tôi thích xuống vườn hái lá lốt. Đem về bà xào đậu hủ ăn với cơm.

Có cả cây trứng cá ngày ngày tôi trông chờ quả chuyển đỏ. Ngọn tre uốn cong thành chiếc nhẫn mong manh. Cây hoa sứ có khi trổ bông thơm ngát. Bụi mắc cỡ khép mở thẹn thùng.

Những ngày ấy trôi qua êm đềm mà sao chóng vánh. Căn bếp của bà đóng cửa khi chiều tàn. Bà và cháu vào phòng coi vô tuyến. Chuyển qua chuyển lại cũng chỉ có vài kênh.

Tuổi thơ tôi không đậm đà mùi khói củi, nhưng ấm áp mùi thơm từ căn bếp của bà. Nơi tôi ở bây giờ, vào đông có vài nhà nhóm lửa. Mùi khói làm tôi nhớ về bài thơ đã học năm xưa.

Những lời thơ về người bà bên bếp lửa. Dù không phải, nhưng thật giống bà tôi.

Một làn khói không màu, hương khói nhẹ trôi theo gió thổi. Một bếp lửa bé nhỏ và đơn sơ. Nhưng hình ảnh những ngày bên bà thật giản dị, lại hiện về đủ đầy, sống động như mơ.

Advertisements

Entry 20181115

“Đông là mùa phát sinh thêm nỗi nhớ.”

Đúng thật. Nhưng nỗi nhớ của mùa đông năm nay không còn là nỗi nhớ hơi ấm bàn tay người cũ, mà là một thoáng ngỡ ngàng, nhớ rằng Sài Gòn không có mùa đông.

Là những lần mở điện thoại coi thời tiết rồi bật cười vì gần 20 năm ít khi nếm trải cảm giác “dưới 20 độ”. Rồi lại tiếp tục ngượng ngùng vì hồi đó có khi nào kiểm tra nhiệt độ bên ngoài đâu. Sài Gòn lúc nào chẳng là nóng dưới 30 hoặc là nóng trên 30 độ.

Là những khi thấy người ta sắm sửa cho Giáng Sinh, lòng lại xôn xao chắc Sài Gòn cũng sắp bận rộn như vậy. Nhưng không phải cho Giáng Sinh, mà là cho một dịp lễ lớn hơn nữa. Khi đó mọi người sum vầy. Vậy mà mình lại bỏ lỡ…

Dù rằng nỗi nhớ cứ ùa về khi đến đông nhưng nhớ làm sao cho hết. Nhớ đi nhớ lại rồi nhớ rằng vẫn chưa quen được mùa đông nơi xứ lạ.

Vậy mà người ta cứ nói lạ rồi sẽ quen.

Vậy mà dù cái lạ có tốt hơn vẫn chẳng thấy thích bằng những gì thân thuộc nhất.

Entry 20181102

Đã bước sang tháng 11. Chắc chẳng còn nhìn thấy chiếc du thuyền nào cập cảng cho tới năm sau. Thành phố từ đây lại bớt đi một phần đông đúc vì vắng bóng những kẻ du hành.

Những công trình đã hoàn thành để chuẩn bị cho mùa đông. Cành cây đã dần trơ trụi lá. Tự hỏi mùa thu còn lại tích tắc bao nhiêu ngày?

Entry 20181101

Cũng cùng một con đường, nhưng cảnh vật hai bên thực sự rất khác.

Cũng cùng một chuyến xe, nhưng những gì ta thấy vẫn không giống nhau nếu xe chạy theo chiều ngược lại.

Ừ thì góc nhìn khác nhau, cảm nhận khác nhau là đúng rồi.

Nhưng một năm có 365 ngày, mỗi một ngày mới, dù cho cùng một bên đường, cùng một chiều xe chạy, đều có những cảm nhận khác nhau.

Vậy nên, bức tranh bình minh của một năm, có đến 365 cảnh sắc.

Entry 20181028

Dù nhắm mắt, ta vẫn cảm nhận được những tia sáng chói chang. Và dù cho chẳng còn nguồn sáng nào đi chăng, ta vẫn hình dung được những điểm sáng chớp loé trong khoảng tối. Vậy nên, dù lạc vào ngõ cụt, ta vẫn có thể tự tìm lối ra, có đúng không?

Entry 20181027

Thật nhớ thời trẻ con. Vô tư vô lo. Hằng ngày chỉ việc cắp sách đến trường và bày trò quậy phá. Thẳng thắng bộc lộ những nghĩ suy ngây ngô mà chẳng cần cân nhắc.

Qua rồi ngày ấy với bao nhiêu tiếc nuối. Dẫu ngày đó vẫn biết rằng, thời thơ ấu sẽ qua đi mà không một lần trở lại. Nhưng vẫn không thể tránh khỏi niềm mơ ước được quay lại quá khứ, và cả những cái thở dài, mỗi khi nghĩ về. Vì đó là trẻ con. Là luôn cho mình đúng, chỉ làm điều mình thích.

Thời gian cũng như trẻ con vậy đó. Chẳng bao giờ biết nghe lời chúng ta.
Ta cầu mong thời gian trôi chậm lại để tận hưởng những phút giây bên nhau ngắn ngủi.
Ta hy vọng thời gian quay ngược lại để níu giữ chút kỷ niệm êm đềm.
Ấy mà thời gian cứ bon bon chạy về phía trước, như một đoàn tàu, chẳng hề đoái hoài đến phía sau.

Entry 20181025

Thành phố lại sắp sửa vào đông. Sáng nay trời lại rơi nhẹ cơn mưa bông tuyết. Mùa đông năm nay đến sớm hơn mùa đông năm ngoái. Trên những chuyến xe sớm, chẳng còn nhìn thấy những chiếc du thuyền tạm trú qua đêm ở bên kia bờ vịnh. Mùa du lịch lại đi vào thấp điểm. Thành phố này phải chăng sẽ tiếp tục chìm vào một giấc ngủ dài?

Những chiếc lá đổi màu gồng mình bám lấy cành trước từng cơn gió cuồng nộ. Chúng là niềm hy vọng duy nhất nói rằng mùa thu vẫn chưa qua.