Entry 20171204

Tất cả đều sẽ thay đổi. Chắc chứ?

Tôi biết nó vẫn vậy, vẫn quan tâm tôi. Đến tận bây giờ, tôi vẫn không chưa gặp được một người, không phải người thân, nhưng vẫn đối xử tốt với tôi như vậy.

Trời cuối thu se lạnh. Tôi tự hỏi đã là ngày thứ bao nhiêu kể từ lúc tôi rời khỏi chốn phố thị người xe tấp nập, nơi người ta nói với tôi thứ tiếng tôi đã nghe và hiểu suốt gần hai mươi năm. Bay đến phương Bắc, tôi vẫn luôn mong chờ cảnh tuyết rơi như trong phim ảnh. Song, lòng lại thầm mong mỏi Đông đừng tới, thời gian ngừng trôi. Vì sẽ lạnh lắm. Lạnh đến rung người, đến chao đảo. Lạnh vì gió Bắc cứ thổi. Lạnh vì đến người dưng cũng không gặp để làm quen. Tôi luôn tự an ủi rằng rồi cũng sẽ quen với sự yên bình ấy. Cũng từng một thoáng quên đi chốn xô bồ, thì bỗng tất cả hình ảnh ùa về, tôi lại nhớ đến quay quắt.

Quê tôi không phải là nơi sống tốt nhất, nhưng nơi ấy là nơi thân thương nhất, nơi có người tôi thương và người thương tôi. Xứ lạnh nơi đây rất tuyệt vời, vậy mà tôi luôn mong được trở về chốn cũ. Biết bao người tha hương để đến với cuộc sống tốt hơn. Song, có lẽ con đường ấy không dành cho tôi. Vì đến cuối cùng, tôi vẫn là người không nỡ bỏ lại những kỷ niệm.

Tôi nhớ về nó. Về hai đứa nó. Người tôi thương nhất, và người thương tôi nhất, có lẽ, tính đến bây giờ. Tất cả đều sẽ thay đổi. Sau này, liệu nó còn thương tôi không? Liệu tôi còn thương nó không? Tôi vẫn nhớ lần gần nhất gặp nhau là ở trong quán nước. Tôi biết trong đầu nó muốn bất chấp mọi thứ để đi cùng với tôi. Nhưng chuyện đó quá xa tầm với. Và ánh mắt nó nhìn tôi, đưa tôi món quà, ngay vào cái đêm trước khi bay, tôi vẫn nhớ như in. Giây phút đó, tôi chỉ muốn ngừng thở, để nén lại nước mắt.

Tôi quen biết hai đứa nó đã hơn năm năm, từ hồi cấp hai. Nghĩ lại thì, ngày tháng vô tư ấy đã thoảng qua như gió thổi. Con người đã trưởng thành, đã không còn ngây ngô. Cảnh vật cũng đã đổi thay, là vị trí đó, nhưng không còn là nơi đó. Dòng đời vội vã, người ta có còn thời gian để nhớ lại khoảng khắc đẹp đẽ đã trôi xa, có còn cùng với thuở ban đầu tồn tại chung một xúc cảm.

Tôi là gốc cây trước cổng trường năm ấy. Hằng năm thay lá, hằng năm nhìn vạn vật đổi thay. Tôi chứng kiến những gương mặt mới mẻ, rạng ngời nhưng tôi không khỏi khắc khoải: người cũ có còn hồn nhiên vui vẻ như xưa. Tôi lặng nhìn từng thế hệ trưởng thành, lặng nhìn xung quanh thay đổi. Ai rồi cũng khác, đến cả sự vật cũng khác. Sau bao năm im lặng làm gốc cây, ngắm nhìn dòng chảy cuộc đời, đến giờ tôi mới đau lòng nghiệm ra công thức của cuộc sống. Đó là không ngừng đổi thay.

This one just got me very emotional

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s